Thật nhanh... mình 23 tuổi rồi.23 tuổi không còn nhỏ nữa, không thể nấp mãi bên chân cha mẹ. Mình đã có những va vấp cuộc đời đầu tiên. Gần 23 tuổi, tâm hồn mình vẫn còn quá non nớt để rồi mình cảm nhận một cách khó khăn những nỗi đau của sự tổn thương và phải chấp nhận rằng cuộc sống này chật vật biết bao. Mình phải lớn, phải suy nghĩ chín chắn.23 tuổi nhìn lại, mình đã làm được gì? Mình đã làm được quá ít, mình còn quá yếu kém. Mình nhìn lại trong sự hối tiếc vì có những điều mình đã sai, mình nhìn về phía trước đầy hoang mang, mình bước những bước đi khập khiễng, chênh vênh vì mình thiếu tự tin trong những quyết định và lựa chọn nhưng mình sẽ chúc mừng mình...
Đây là những món mà mẹ đã chuẩn bị sẳn ở quê cho mình
23 tuổi, chẳng có gì nhưng mình sẽ đón tuổi 23 này trong niềm hạnh phúc và kiêu hãnh. Có lẽ mình sẽ trưởng thành hơn, làm được nhiều điều ý nghĩa, sâu sắc hơn và luôn biết lắng nghe học hỏi. Mình 23 tuổi, vẫn nhiệt huyết, vẫn nồng ấm và là đứa con nhỏ một mình sống xa nhà của cha mẹ.
Từ sáng sớm 3h khuya mẹ mình đã lui cui thức dậy , giết gà , giết vịt , làm xôi để mình mang lên tp đãi các bạn , mình thì ngủ thẳng cẳng đến sáng dậy thì mẹ đã gói gém tấc cả vào giỏ để mình mang đi..Còn ba thì lật đật hái trái cây.., nào là nhãn , nào là mít ..càng nghĩ mình càng thương ba mẹ..!
Tập thể pà kon ở sài thành ai cũng khen mami mình nấu ăn ngon hít..hihi
my big home
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Đang chờ duyệt